Content on this page requires a newer version of Adobe Flash Player.

Get Adobe Flash player

Đánh bắt cá cảnh biển bằng Cyanit

Cyanit là một loại axit của Cyanua:Chất độc cực mạnh, công thức phổ biến là NaCN(Natri Cyanua)

Cái chết báo trước cho rạn san hô và ngư dân

Được biết đến với nhiều loại động thực vật đa dạng và phong phú, với hơn 2.100 loài được tìm thấy, Từ nhiều thập kỷ qua, quần đảo Philipin đã trở thành nguồn tài nguyên sinh vật biển phong phú, trải dài với 7.000 hòn đảo, 33.000km vuông san hô. Vào năm 1950, Philipin thật sự là một thiên đường với các loài cá, động vật không xương sống, các loài giáp sát, san hô.

Tuy nhiên, ngày nay, những hình ảnh tuyệt đẹp của lòng đại dương nơi đây đã biến mất hoàn toàn bởi bàn tay con người phá huỷ. Nhiều loài san hô, cá đã chết và không còn xuất hiện, hoặc không còn có thể phát triển tiếp tục. Những sản phẩm Philipin cung cấp cho thì trường cá cảnh giờ được xem là mặt hàng kém chất lượng, và điều tất nhiên thị trường đã quay lưng với họ bởi lẽ họ được xem là nơi lạm dụng các phương tiện đánh bắt, khai thác cạn kiệt nguồn tài nguyên biển nơi đây, việc sử dụng chất Natri Cyanua và các phương tiện đánh bắt chính là lý do mà thị trường không còn nhìn nhận họ cũng như các sản phẩm mà Philipin cung cấp.

Cùng với sự phát triển ven biển, dynamiting các rạn san hô của ngư dân, khai thác san hô cho các dự án xây dựng, và bộ sưu tập quy mô lớn của san hô cho thị trường trang trí, sử dụng cyanide để lấy cá thực phẩm và mẫu hồ cá đã góp phần tồi tệ nhất Ví dụ quy mô lớn hủy diệt các rạn san hô trong lịch sử nhân loại.
Như nuôi cá, chúng tôi có thể tiếp tục là một phần của vấn đề này hoặc có lẽ, trở thành một phần của giải pháp.

Mạng lưới “CUSCOUS”

Trong nhiều thập kỷ qua, phần lớn các loại nơi đây được người Philipin đánh bắt rất đơn giản, họ sử dụng các công cụ thô sơ như: lưới, bẫy, móc hoặc lặn đêm để có được những loài sinh vật lạ.

Tất cả đã thay đổi kể từ khi Cyanide xuất hiện, họ sử dụng triệt để chất cực độc này để khai thác và đẩy nhanh tiến độ phá huỷ rạn san hô. Nó mang lại lợi ích về kinh tế rất nhanh với chi phí đầu tư ít ỏi, kèm theo đó là ảnh hưởng về nhiều mặt của đời sống người dân nơi đây.

ở Philipin, sodium cyanide, hay còn được gọi là “cuscous”, ban đầu được sử dụng như một loại thuốc diệt nấm trên cây công nghiệp, luyện kim, nghề bạc để tách kim loại vàng và mạ điện. Tuy nhiên, không lâu sau đó, loại hoá chất dùng trong ngành nông nghiệp này đã được thay thế bằng các biện pháp sinh học, và hầu như chỉ còn sử dụng trong công nghiệp luyện kim.

Các tính chất tuyệt vời của Cyanide ảnh hưởng trên các loại sinh vật biển được khám phá vào năm 1958 bởi một nhà nghiên cứu thủy sản ở Illinois, các báo cáo cho thấy rằng, cyanide tác động lên hệ thần kinh của các loại các và như một liều thuốc an thần, phục phụ cho việc đánh bắt các loài cá cảnh một cách dễ dàng. Sau khi đánh thuốc mê, các loài cá sẽ bị gây mê và tự hồi phục ngay sau đó. Ông đã nhìn thấy một ứng dụng hữu ích trong việc thu hoạch từ các ao nuôi hải sản, được ghi nhận lần đầu tiên là việc khai thác cá măng ở Philipin.

Trong giữa những năm 60, khi tôi sống gần thủ đô Manila, “cuscous” đôi khi được sử dụng trong bả thuốc độc mà người dân địa phương dùng để bắt mòng biển làm thức ăn (Theo người dân, việc nấu con mồi giúp phân giải chất độc và không làm nguy hại với con người. Tuy nhiên, vẫn chưa có bất kỳ ghi chép khoa học nào về việc này).

Từ đó, việc sử dụng nó nhanh chóng được mở rộng để đánh bắt các loài cá cho thị trường cá cảnh từ các rạn san hô, hơn hết cuscous còn tham gia ngay cả trong việc đáng bắt các loài cá thương phẩm như cá mú và wrasses xuất khẩu cho các quốc gia trong khu vực.

Với lợi thế dễ dàng mua và sử dụng cyanide công nghiệp, kèm theo đó là nhu cầu kinh tế cho cá cảnh biển giá rẻ. Cyanide dần được dùng nhiều hơn kể từ sau thập niên 50.

Earl Kennedy, một người tiên phong trong ngành xuất khẩu ngư phẩm tại Philipin quan sát thấy, từ năm 1962 có sự gia tăng đột biến nguồn cung cấp các loài cá trong khu vực. Ông phát hiện ra rằng, chất lượng của những loài cá được đánh bắt đã giảm đi rất nhiều khi sử dụng Cyanide. Trong những năm đầu thập niên 80, nhà sưu tầm cá người Mỹ – Steve Robunson và một thợ lặn, cũng là nhà văn người đức Helmut Debelius đã cố gắng cảnh báo cho cộng đồng cá cảnh về mức độ nghiêm trọng của việc sử dụng chất Cyanide trong đánh bắt. Vào năm 1979, Deon Dewey-Biên tập tạp chí Freshwater and Marine Aquarium đã lên tiếng chống lại việc sử dụng Cyanide trong khai thác, và đưa ra nhiều báo cáo về mối hiển hoạ chết người.

Mặc dùng đã được cảnh báo sớm, nhưng dường như việc sử dụng Cyanide đã trở thành một công cụ và thông lệ khi đánh bắt hải sản thương phẩm tại Philippines. Điều tệ hơn rằng, nó còn sử dụng mạnh trong lĩnh vực chế biển thực phẩm có nguồn gốc từ cá, lĩnh vực săn bắt cá cho cả cảnh để xuất khẩu sang cá nước trong khu vực như: Hồng Kông, Đài Loan, lan rộng qua cả Indonesia, kể cả Việt Nam.

Năm 1985, nhà khoa học thủy sản và aquarist Tiến sĩ Peter J. Rubec, bác sĩ thú y động vật hoang dã Tiến sĩ Vaughan Pratt, và Steve Robinson đã gặp và thành lập Liên minh Sinh vật biển Quốc tế (IMA). Một ngư loại học Canada, Tiến sĩ Don McAllister, gia nhập nhóm ngay sau đó. Họ cùng nhau gắn kết một nỗ lực lâu dài để chống lại việc sử dụng cyanide trong bắt cá, dần dần đạt được sự hỗ trợ của các tổ chức quốc tế khác, ngành của chính phủ Philippines.

Cũng như một bình địa sau trận bom, Cyanide giết chết hầu hết các loài sinh vật ngay lập tức khi sử dụng. Những sinh vật còn sống sót sau đó được vận chuyển để bán lại cho các chợ cá, nhà hàng hải sản, hoặc các cửa hiệu cá cảnh. Tuy nhiên, những chú cá ấy có thể sẽ rất bình thường dưới con mắt của những người thiếu kinh nghiệm, và với người ăn sẽ không ảnh hưởng gì đến sức khoẻ.

Trong khi nhiều thức khách không hiểu hết việc biết hết việc tích tụ lâu dài của chất độc Cyanide, cũng như việc nuôi cá cảnh cũng đã hiểu rỗi sự nguy hại tìm ẩn của nó. Rubec – thuộc liên minh IMA ước tính rằng, khoảng 50% cá loài cá chết ngay khi tiếp xúc với cyanide và 30% sau khi đánh bắt tại mỗi đầu mối kinh doanh (từ đầu mối cung cấp, người mua để kinh doanh, xuất khẩu và cho đến các cửa hàng bán lẻ). Bằng tính toán của mình, ông kết luận, có đến 90% số cá chết trước khi vào bể nuôi của người chơi và một con số ít sau đó chưa biết được tình trạng.

Trích đoạn từ cuốn sách “The conscientious marine aquarist” – LPCUONG bien dịch

Tin liên quan